Trong vòng 3 giờ, ba kho mã nguồn của Bitchat – ứng dụng nhắn tin được gắn với Jack Dorsey – đã bị gỡ xuống khỏi GitHub. Lý do? Chính phủ Ấn Độ cho rằng nó được sử dụng để liên lạc trong các cuộc biểu tình sau khi Internet bị tắt. Một hành động nhanh, dứt khoát. Nhưng nó phơi bày một lỗ hổng cấu trúc mà nhiều dự án nguồn mở, kể cả trong DeFi, thường bỏ qua: sự phụ thuộc vào một nền tảng lưu trữ tập trung.
Bối cảnh: Bitchat không phải là một giao thức DeFi, nhưng nó là một sản phẩm mã nguồn mở, phi tập trung hóa, hoạt động trên nguyên tắc không cần cấp phép. Khi chính phủ Ấn Độ ra lệnh, GitHub – một công ty Mỹ – đã tuân thủ. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến Bitchat, mà còn là hồi chuông cảnh tỉnh cho toàn bộ hệ sinh thái blockchain. Bởi vì nếu một ứng dụng nhắn tin đơn giản có thể bị 'tắt' bằng cách xóa mã nguồn, thì các hợp đồng thông minh, các layer cross-chain, thậm chí cả stablecoin cũng có thể gặp rủi ro tương tự nếu chúng dựa vào các kho lưu trữ tập trung.
Khi mã lệnh 0x vén bức màn thanh khoản giả, chúng ta thấy dòng tiền thực sự di chuyển thế nào. Ở đây, tôi thấy một sự tương tự: mã lệnh của Bitchat là 'thanh khoản' cho khả năng kháng kiểm duyệt của nó. Khi thanh khoản đó bị rút (kho mã bị xóa), toàn bộ hệ thống trở nên vô dụng. Dựa trên kinh nghiệm kiểm toán smart contract của tôi từ năm 2018, tôi biết rằng sự phụ thuộc vào một điểm thất bại duy nhất là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến sụp đổ. Trong DeFi, chúng ta gọi đó là 'centralization risk'. Ở đây, nó là 'centralized code hosting risk'.
Khi mã lệnh 0x vén bức màn thanh khoản giả, tôi nhắc lại: sự thật là mọi hợp đồng thông minh đều cần được triển khai trên các nền tảng không thể bị kiểm duyệt. GitHub không phải là một blockchain. Nó có thể bị chính phủ bất kỳ yêu cầu gỡ bỏ. Các dự án nguồn mở – đặc biệt là những dự án nhắm đến khả năng chống kiểm duyệt – cần phải chuyển sang các giải pháp lưu trữ phi tập trung như Radicle, Arweave, hoặc IPFS ngay từ ngày đầu. Đây là bài học mà Bitchat vừa dạy chúng ta, và tôi đã thấy nhiều dự án DeFi mắc sai lầm tương tự khi chỉ dựa vào một máy chủ duy nhất cho front-end.
Góc nhìn phản trực giác: Nhiều người sẽ nói rằng đây là vấn đề về tự do ngôn luận. Nhưng tôi cho rằng đây là vấn đề về thiết kế hệ thống. Một giao thức thực sự phi tập trung không thể có một điểm nghẽn mà một thực thể duy nhất có thể kiểm soát. Nếu mã nguồn của bạn chỉ tồn tại trên GitHub, bạn không phi tập trung. Bạn chỉ đang thuê một căn hộ trong tòa nhà của Microsoft. Và Microsoft (GitHub) sẽ đuổi bạn ra nếu chính phủ yêu cầu. Điều này không có gì khác với việc một sàn giao dịch tập trung đóng băng tài sản của bạn.
Khi mã lệnh 0x vén bức màn thanh khoản giả, tôi thấy rõ: những dự án sống sót là những dự án có mã nguồn tồn tại độc lập với bất kỳ công ty nào. Bitchat có thể phục hồi bằng cách fork kho mã đã bị xóa từ bản sao của người dùng và lưu trữ trên Radicle. Nhưng hành động đó cần được thực hiện ngay lập tức. Nếu không, toàn bộ nỗ lực kháng kiểm duyệt sẽ chỉ là ảo tưởng.
Takeaway: Lần tới khi bạn fork một repo DeFi, hãy tự hỏi: nó có sống sót nếu GitHub biến mất không? Bitchat vừa cho chúng ta câu trả lời. Và câu trả lời đó không hề dễ chịu.