DAO đang giữ 70% token gốc: GSR cảnh báo đúng, nhưng quên kể về người bán bảo hiểm
Thị trường
|
Trương Huyền
|
70%.
Một con số đứng lặng trong báo cáo vừa phát hành của GSR, một trong những nhà tạo lập thị trường thanh khoản nhất crypto. Con số đó nói rằng: phần lớn kho bạc DAO trên thị trường đang được giữ bằng token do chính DAO phát hành. Tôi đã thấy cấu trúc này sụp đổ không dưới ba lần trong sự nghiệp kiểm toán hợp đồng thông minh của mình. Nó không bao giờ kết thúc có hậu.
Kho bạc DAO là một tập hợp tài sản do cộng đồng nắm giữ, thường qua multi-sig, để tài trợ cho phát triển, khuyến khích thanh khoản và chi phí vận hành. Không giống doanh nghiệp truyền thống, DAO không thể phát hành cổ phiếu khi gặp khó khăn. Nó chỉ có một nguồn tài sản duy nhất: số token giữ lại từ lúc ra mắt. Chính vì vậy, tỷ lệ 70% token gốc không chỉ là một con số thống kê. Nó là mô tả về điểm tựa duy nhất của cả tổ chức.
GSR gọi tình trạng này là "ba cú sốc". Khi giá token giảm, giá trị kho bạc giảm. Khi hoạt động giao thức co lại, phí thu được giảm. Khi chi phí vận hành vẫn tính bằng USD, khoảng trống hiện ra. Để bù lỗ, DAO bán token. Việc bán token đẩy giá xuống sâu hơn. Vòng xoáy lặp lại. Đây không phải một phát hiện mới, mà là một mô tả chính xác về cơ chế tự hủy của nhiều dự án giai đoạn 2022–2023.
GSR đề xuất một mô hình "ba lớp". Lớp hoạt động: stablecoin đủ cho 12 tháng chi phí. Lớp bảo toàn: token được phòng hộ bằng cấu trúc collar, thời hạn 3–5 năm. Lớp chiến lược: token nắm vĩnh viễn, không phòng hộ. Khởi điểm của mô hình rất hợp lý. Nhưng chi tiết kỹ thuật nằm ở lớp bảo toàn.
Collar là chiến lược quyền chọn: mua quyền bán (put) để bảo vệ phía dưới, bán quyền mua (call) để trả phí. Nếu hai vế có giá trị tương đương, chi phí ban đầu bằng không. GSR gọi đây là "zero-cost". Trong một thị trường hiệu quả, câu thần chú zero-cost là dấu hiệu đầu tiên cho thấy bạn đang bỏ sót một khoản phí ở đâu đó.
Khoản phí bị bỏ sót đầu tiên nằm ở upside. Khi bán call, DAO chấp nhận đầu hàng mọi mức tăng vượt qua strike. Với một dự án công nghệ ở giai đoạn đầu, tăng trưởng bùng nổ là nguồn tài trợ chính cho các vòng gọi vốn sau. Nếu token tăng 300% trong chu kỳ, DAO chỉ được hưởng đến trần. Phần còn lại rơi vào túi đối tác mua call. Đối tác đó có thể ngồi cùng bàn với GSR. Không phải một vụ lừa đảo. Nhưng cũng không phải minh bạch.
Khoản phí thứ hai nằm ở thanh khoản. Thị trường quyền chọn crypto vẫn rất mỏng. Một lệnh collar hàng chục triệu đô la sẽ tự nó làm lệch giá. Trượt giá trong giao dịch OTC có thể ngốn 2–3% số tiền danh nghĩa. GSR không đề cập đến con số này. Trong các bản phân tích tôi từng viết, tôi luôn thêm một mục gọi là "chi phí không nhìn thấy": spread, phí tài trợ, chi phí cơ hội, và rủi ro đối tác. Báo cáo của GSR chỉ nhìn thấy phần nổi.
Rủi ro đối tác nghiêm trọng hơn rủi ro thanh khoản. Nếu DAO thực hiện collar qua một quỹ đầu cơ tên tuổi, quỹ đó có thể biến mất trong một cú sốc thị trường. Quyền chọn bán không được thế chấp thực chất chỉ là một lời hứa. Khi thị trường lao dốc, lời hứa ấy bị kiểm tra. Tôi đã chứng kiến những quỹ "top tier" từng hứa bảo hiểm cho khách hàng, rồi cắt liên lạc trong đợt thanh lý năm 2022. Chữ ký đẹp không cứu được vị thế.
Còn một vấn đề về thời điểm. GSR công bố báo cáo vào ngày 8/8, giữa lúc biến động ngụ ý — chỉ số đắt đỏ của quyền chọn — đang ở vùng cao. Một collar zero-cost được xây trong môi trường biến động cao vẫn có thể zero-cost, nhưng chất lượng giảm. Nó giới hạn upside rất chặt. Nếu thị trường tiếp tục đi xuống, DAO cần rollover khi quyền chọn đáo hạn. Lần rollover sau trong môi trường biến động còn cao hơn. Chi phí tài chính không biến mất. Nó chỉ được hoãn lại. GSR có thừa nhận "vùng bảo vệ có giới hạn" trong báo cáo. Nhưng một câu thừa nhận không đủ để in thành cảnh báo.
Về mặt mô hình, phân tích "ba cú sốc" của GSR là một đóng góp thực sự. Dựa trên kinh nghiệm kiểm toán và xây dựng mô hình tài chính của tôi, tôi từng dựng một mô phỏng ngược trên Python cho một DAO giả định với 70% token và 10 triệu USD chi phí hằng năm. Khi token giảm 60%, quỹ đạo runway co lại còn chưa đến một phần ba. Nếu DAO cố bán token để duy trì hoạt động, đường cong càng dốc. Mô phỏng đó cho thấy GSR không phóng đại nguy cơ. Nguy cơ có thật. Nhưng giải pháp họ đưa ra đặt DAO vào một bài toán khó hơn: nhanh, chuyên nghiệp, và tin tưởng một bên đối tác tập trung. Ba thứ mà một DAO phân quyền không có sẵn.
Nghịch lý quản trị ở đây rất sâu. Để thực hiện collar hiệu quả, DAO phải ủy quyền cho một nhóm tài chính nhỏ — một loại "CFO phi tập trung". Nhóm này có thể ký hợp đồng OTC, chọn strike, quyết định rollover. Khi đó, người nắm token không còn kiểm soát được số phận tài sản của mình. Một số người gọi đó là chuyên nghiệp hóa. Tôi gọi đó là sự kết thúc của quản trị DAO, dưới một cái tên khác. Nếu chấp nhận điều này, cộng đồng nên thẳng thắn hỏi: chúng ta đang xây dựng một công ty cổ phần trong lớp vỏ phi tập trung hay không?
Nếu được giao việc thiết kế hợp đồng cho một DAO theo đúng khuyến nghị GSR, tôi sẽ bắt đầu bằng ba câu hỏi không có trong báo cáo. Một: đối tác quyền chọn có tài sản thế chấp không? Hai: điều khoản chấm dứt hợp đồng khi một bên mất khả năng thanh toán là gì? Ba: nếu token bị nghi ngờ là chứng khoán, giao dịch quyền chọn có khiến DAO vi phạm luật chứng khoán không? Tất cả đều có thể biến một chiến lược đẹp trên giấy thành một vụ kiện hoặc khoản nợ xấu. GSR không đả cập. Người giữ token nên tự hỏi trước khi bỏ phiếu.
Phần khiến tôi khó chịu nhất không nằm ở toán học. Nó nằm ở danh tính người viết. GSR không chỉ là nhà phân tích. GSR là một trong những tổ chức hàng đầu trong thị trường quyền chọn crypto. Khi một nhà tạo lập thị trường công bố báo cáo khuyên các DAO nên mua quyền chọn, câu hỏi đầu tiên của một nhà phân tích độc lập phải là: "Ai là người bán quyền chọn trong giao dịch này?" Báo cáo không trả lời. Nếu không có cơ chế công bố xung đột lợi ích, mọi lời khuyên từ người bán công cụ đều đáng ngờ.
Tôi không nói GSR sai. Tôi nói rằng báo cáo này vừa là nghiên cứu vừa là kênh phân phối. Trong tài chính truyền thống, cấu trúc như vậy phải tách bạch. Trong crypto, không ai bắt buộc. Một DAO nghe theo lời khuyên và đặt giao dịch thông qua chính GSR có thể vô tình biến GSR thành người vừa đưa ra chỉ dẫn vừa nhận hoa hồng. Không có gì bất hợp pháp. Nhưng có một sự thiếu đối xứng về thông tin.
Và còn một hiệu ứng đám đông đang chờ xảy ra. Khi một báo cáo từ cái tên lớn như GSR được công bố, các DAO sẽ chia sẻ nó, các đề xuất quản trị sẽ được soạn thảo theo hướng dẫn, nhiều DAO có thể cùng lúc tìm kiếm một đối tác phái sinh. Nếu nhiều DAO đồng loạt mua put, giá quyền chọn bị đẩy lên. Người bán bảo hiểm hưởng lợi từ nỗi sợ hãi tập thể. Hiệu ứng này GSR không phân tích, nhưng họ chắc chắn biết nó tồn tại.
Vậy câu hỏi cốt lõi không phải "DAO có nên phòng hộ không". Đó là "bạn có biết ai đứng sau công cụ phòng hộ và họ kiếm lời từ đâu không". Nếu một DAO hiểu rõ điều đó, nó có thể chọn collar như một công cụ. Nếu không, nó chỉ đang mua một tấm vé vào sòng bài mà chủ sòng là người giới thiệu. Khi thị trường bật lên và token vượt trần, cộng đồng sẽ tìm kiếm lời giải thích. Họ sẽ không tìm đến GSR. Họ sẽ tìm đến những người đã bỏ phiếu cho quyết định đó.
Trong 12 tháng tới, tôi dự đoán sẽ có một DAO nổi tiếng công bố hợp tác với một quỹ phái sinh để xây dựng lớp bảo vệ theo đề xuất này. Rồi một trong hai kịch bản sẽ xảy ra: hoặc token tăng mạnh — người giữ token nổi giận vì mất upside; hoặc token giảm nữa — người giữ token nổi giận vì trả phí đắt cho một lớp bảo vệ không ngăn được cú rơi. Lúc đó, bài học được viết lại: kho bạc khỏe mạnh nhất không phải là kho bạc được bảo vệ khéo léo nhất, mà là kho bạc không bao giờ phải dựa vào một bên duy nhất để hiểu rủi ro của chính mình.