Phẫu thuật thoả thuận Mecca: Khát vọng tự chủ chiến lược hay một token đổi tên?
Tạp chí
|
Huỳnh Hòa
|
Không có mã nguồn, không có bằng chứng thực thi. Đó là câu tôi thường nói khi một dự án crypto tuyên bố "phi tập trung" mà chỉ đưa ra một whitepaper dài 30 trang toàn lời hứa. Và thoả thuận quốc phòng được ký tại Mecca giữa Ả Rập Xê Út, Pakistan và Thổ Nhĩ Kỳ, như Crypto Briefing đưa tin, giống hệt một whitepaper như vậy. Không có điều khoản cụ thể, không có danh mục vũ khí, không có lộ trình. Chỉ có một tuyên bố về "tăng cường khả năng tự chủ chiến lược" và "giảm phụ thuộc vào hỗ trợ quân sự phương Tây."
Trong 14 năm kiểm toán hợp đồng thông minh, tôi đã nhìn thấy hàng trăm dự án hứa hẹn "tự do tài chính" mà không công bố mã nguồn. Kết cục thường giống nhau: người trong cuộc rút tiền trước, người ngoài cuộc mất trắng. Thoả thuận này không phải một hợp đồng thông minh, nhưng nó mang những dấu hiệu của một giao thức rác: không kiểm chứng được, không có cơ chế thực thi, và phụ thuộc vào những biến số không ai kiểm soát. Hãy để tôi phẫu thuật nó.
Ba quốc gia này không đến từ cùng một thế giới. Ả Rập Xê Út là nhà xuất khẩu dầu lớn nhất thế giới, sở hữu chiến đấu cơ F-15 và hệ thống phòng thủ Patriot, nằm trong vòng bảo hộ của Mỹ. Thổ Nhĩ Kỳ là thành viên NATO với lực lượng quân đội đông thứ hai trong liên minh, đồng thời đang muốn xây dựng ngành công nghiệp quốc phòng tự chủ. Pakistan là cường quốc hạt nhân duy nhất trong tam giác, gắn bó với Trung Quốc nhưng nền kinh tế đang khủng hoảng nghiêm trọng. Họ gặp nhau tại Mecca, thánh địa linh thiêng nhất của đạo Hồi. Họ ký một thoả thuận không được công bố đầy đủ. Họ nói về "tự chủ". Nhưng tôi không nghe thấy bất cứ điều gì về cơ chế - và trong bảo mật tài chính phi tập trung, cơ chế là tất cả.
Tháng 8 năm 2017, khi còn là nghiên cứu sinh, tôi đã dành sáu tuần để phân tích một sàn giao dịch phi tập trung thời kỳ đầu. Tôi tìm thấy một lỗ hổng trong cơ chế xác thực chữ ký. Tôi báo cáo lên GitHub, đội ngũ xác nhận, họ vá lỗi, và không ai thừa nhận công khai. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra: người ta có thể nói rất tử tế, nhưng mã nguồn mới là sự thật. Mã nguồn không hứa hẹn, nó hành động. Root: từ trải nghiệm về các dự án, tôi học được rằng lời hứa là một loại token lạm phát vô hạn, càng phát hành càng mất giá trị.
Khi tôi nhìn vào thoả thuận Mecca, tôi nhìn qua lăng kính đó. Tôi thấy không phải ba quốc gia đoàn kết, mà là ba bên đang ký một hợp đồng mà không ai có thể xác minh. Điều đó không làm tôi yên tâm. Nó làm tôi nhớ đến những giao thức DeFi bị khai thác vì quá tin tưởng vào một phần không được kiểm toán.
Vấn đề đầu tiên nằm ở nguyên tắc nền tảng của blockchain: đừng tin tưởng, hãy kiểm chứng. "Don't trust, verify." Bất kỳ hệ thống nào yêu cầu bạn tin vào lời tuyên bố của một thực thể tập trung đều là một hệ thống yếu. Thoả thuận quốc phòng Mecca không cung cấp bất kỳ phương tiện kiểm chứng nào. Không có số liệu ngân sách, không có điều khoản về nghĩa vụ quân sự, không có cơ chế giám sát việc tuân thủ. Đây là một giao thức với các biến số, nhưng không có một oracle nào được định nghĩa.
Trong DeFi, khi một giao thức cho vay thiếu oracle, nó sẽ phụ thuộc vào nguồn dữ liệu bên ngoài để vận hành, và kẻ tấn công có thể thao túng nguồn dữ liệu đó để rút toàn bộ thanh khoản. Thoả thuận Mecca cũng vậy. "Tự chủ chiến lược" là một biến số được định nghĩa một cách mơ hồ. Ai quyết định khi nào một quốc gia thành viên đạt đến mức đủ "tự chủ"? Ai đánh giá mức độ "phụ thuộc phương Tây"? Không có gì. Chỉ có tuyên bố chính trị. Một hợp đồng thông minh cho vay có thanh lý, có oracle giá, có biên an toàn. Thoả thuận này thiếu tất cả. Nó giống như một giao thức cho phép người dùng vay không cần tài sản thế chấp chỉ dựa trên "danh tiếng" - một thứ mà tôi chưa bao giờ thấy tồn tại lâu dài.
Vấn đề thứ hai là tầng phụ thuộc ẩn. Ả Rập Xê Út muốn giảm phụ thuộc vào Mỹ. Nhưng quân đội của họ vận hành một hệ thống vũ khí Mỹ phức tạp. F-15, xe tăng Abrams, Patriot - tất cả đều cần linh kiện, bảo dưỡng và phần mềm từ Mỹ. Nếu Mỹ quyết định ngừng bảo trì, lực lượng không quân của họ sẽ đứng yên trong vài tháng. Thổ Nhĩ Kỳ đã bị loại khỏi chương trình F-35 sau khi mua S-400 của Nga, nhưng họ vẫn nhập khẩu động cơ máy bay và linh kiện điện tử từ châu Âu. Pakistan, dù có vũ khí Trung Quốc, vẫn phụ thuộc vào Mỹ đối với các hệ thống liên lạc và phi đội F-16 cũ.
Trong giới bảo mật crypto, chúng tôi gọi đây là "AWS problem": bạn có thể chạy giao thức trên blockchain, nhưng nếu front-end nằm trên tên miền tập trung hoặc hạ tầng đám mây của Amazon, bạn hoàn toàn không phi tập trung. Ả Rập Xê Út có thể tuyên bố tự chủ, nhưng họ vẫn đang chạy trên "AWS" của Mỹ ở tầng vật lý. Thoả thuận Mecca không thay đổi điều đó - nó chỉ đổi tên cho token trong hệ sinh thái của họ. Tệ hơn, nó tạo ra ảo tưởng về khả năng tự chủ, khiến họ trì hoãn việc đầu tư thực sự vào các cơ chế thay thế. Đây là một địa chỉ burn, nơi mọi cam kết về tự do được gửi vào và không bao giờ được rút ra.
Vấn đề thứ ba là sự thiếu vắng một oracle chính trị. Trong DeFi, oracle là cầu nối giữa on-chain và off-chain. Nếu oracle cung cấp dữ liệu sai, hợp đồng thực thi sai. Nếu oracle bị kiểm soát bởi một bên, nó trở thành điểm kiểm duyệt. Thoả thuận Mecca cần một oracle chính trị - một cơ chế quyết định xem "thành viên bị tấn công" nghĩa là gì và khi nào nghĩa vụ phòng thủ tập thể được kích hoạt. Nhưng ba quốc gia này có rủi ro địa chính trị hoàn toàn khác nhau. Ả Rập Xê Út nhìn về Iran. Thổ Nhĩ Kỳ nhìn về người Kurd ở Syria, Hy Lạp ở Biển Aegean, và Nga ở Biển Đen. Pakistan nhìn về Ấn Độ ở Kashmir. Một cuộc khủng hoảng ở Kashmir không phải là cuộc khủng hoảng của Ả Rập Xê Út. Nếu Thổ Nhĩ Kỳ đụng độ với Hy Lạp - một thành viên NATO - liệu Ả Rập Xê Út và Pakistan có sẵn sàng tham gia? Có lẽ không.
Trong blockchain, một giao thức có oracle không nhất quán sẽ bị khai thác thông qua chênh lệch dữ liệu. Trong địa chính trị, cũng tương tự: một thành viên có thể "mượn" sự gắn kết của liên minh cho mục tiêu riêng, trong khi các thành viên khác không nhận được gì. Trong ngành tài chính phi tập trung, chúng tôi gọi đó là arbitrage. Và arbitrage luôn là dấu hiệu của một giao thức sắp thất bại.
Vấn đề thứ tư nằm ở thanh khoản và thanh toán. Để thực sự tự chủ, ba quốc gia cần một cơ chế thanh toán không thể bị kiểm soát bởi Mỹ. Họ có thể dùng đồng nội tệ để mua vũ khí từ nhau? Hãy nhìn vào các đồng tiền của họ. Riyal của Ả Rập Xê Út neo vào đô la Mỹ. Lira của Thổ Nhĩ Kỳ đã mất giá thảm hại. Rupee của Pakistan phụ thuộc vào các gói cứu trợ của Quỹ Tiền tệ Quốc tế. Đây là bộ ba có nhu cầu cấp thiết về một hệ thống thanh toán độc lập. Blockchain có thể là câu trả lời. Nhưng nếu họ đi theo hướng stablecoin như USDC, tôi sẽ nói thẳng: Circle có thể đóng băng bất kỳ địa chỉ nào trong vòng 24 giờ. Vậy một hệ thống "tự chủ" dựa trên USDC, về bản chất, vẫn nằm dưới sự kiểm soát của một công ty Mỹ. "Tôi không tin vào lời hứa, tôi tin vào mã nguồn." Và mã nguồn của USDC cho phép đóng băng, giống như một admin key ẩn.
Nếu họ thực sự muốn tự chủ, họ sẽ xây dựng một hệ thống thanh toán dựa trên sổ cái phân tán không thuộc về bất kỳ quốc gia nào. Tôi không nói rằng họ sẽ làm điều đó. Nhưng nếu họ tìm kiếm sự tự chủ thực sự, con đường đó buộc phải đi qua các giao thức không thể kiểm duyệt. Và đó là lý do vì sao những người trong ngành của tôi nên theo dõi thoả thuận này - không phải vì quân sự, mà vì tài chính. Khi các quốc gia tìm kiếm một hệ thống thanh toán thay thế, các tổ chức phi tập trung sẽ trở thành công cụ, dù họ có thừa nhận hay không.
Vấn đề thứ năm là tài sản thế chấp và rủi ro thanh lý. Pakistan là quốc gia duy nhất có vũ khí hạt nhân trong ba nước. Điều này tạo ra một lớp tài sản thế chấp mạnh mẽ, giống như một lượng Bitcoin lớn trong kho của giao thức. Nhưng trong DeFi, tài sản thế chấp có thể bị thanh lý khi giá trị suy giảm. Nền kinh tế Pakistan, với gánh nặng nợ nước ngoài và sự bất ổn chính trị, có thể khiến "tài sản thế chấp" này trở nên không ổn định. Một cuộc khủng hoảng nội bộ ở Pakistan có thể khiến thoả thuận mất giá trị nhanh hơn bất kỳ đợt sụp đổ nào của một altcoin trên thị trường. Ả Rập Xê Út, nhà tài trợ thanh khoản, cũng không an toàn. Ngân sách của họ phụ thuộc vào giá dầu. Nếu giá dầu giảm kéo dài, khả năng chi trả của họ cho các dự án quốc phòng chung sẽ bị siết lại. Giống như một giao thức nhìn thấy chỉ số TVL suy giảm, nghĩa vụ của họ có thể trở nên không bền vững.
Nhưng tôi không phải là kẻ hoài nghi tuyệt đối. Tôi đã sai nhiều lần trong 14 năm. Khi Bitcoin ra đời, tôi nghĩ nó không có giá trị nội tại. Khi Ethereum ra đời, tôi nghĩ nó quá phức tạp. Lịch sử đã chứng minh điều ngược lại. Tôi học được rằng những gì trông giống một lời hứa suông hôm nay có thể trở thành một nền tảng lớn vào ngày mai. Thoả thuận Mecca có thể là một bước đi mà chúng ta chưa hiểu hết. Nó có thể là nền móng cho một hệ thống thanh toán năng lượng phi SWIFT. Ả Rập Xê Út có thể đang khám phá việc chấp nhận thanh toán dầu bằng đồng nội tệ của ba nước, được thanh toán qua blockchain. Nếu điều đó xảy ra, thoả thuận này sẽ quan trọng hơn bất kỳ hợp đồng thông minh nào mà tôi từng kiểm toán.
Hãy nhớ lại: khi Mỹ phong toả kho dự trữ ngoại tệ của Nga sau cuộc chiến ở Ukraine, các quốc gia không thuộc phương Tây nhận ra rằng tài sản của họ không an toàn trong hệ thống SWIFT. Ả Rập Xê Út, Pakistan và Thổ Nhĩ Kỳ đều chứng kiến. Họ biết rằng nếu ký một thoả thuận quân sự mà không có nền tảng tài chính phù hợp, họ chỉ đang xây một toà nhà trên cát. Và trong thị trường tiền mã hoá đang giảm, khi thanh khoản toàn cầu co lại, chính các quốc gia yếu hơn như Pakistan sẽ phải tìm kiếm nguồn cứu trợ từ những nơi không bị chi phối bởi phương Tây. Điều đó có thể vô tình thúc đẩy việc chấp nhận các giao thức phi tập trung.
Năm 2022, tôi kiểm toán một giao thức restaking trên EigenLayer. Whitepaper hứa hẹn "tính thanh khoản sâu" và "bảo mật tuyệt đối". Mã nguồn chỉ ra rằng phần thanh khoản phụ thuộc vào một quỹ tập trung duy nhất. Kết cục: khi quỹ đó rút thanh khoản, tổng giá trị bị khoá sụp đổ. Thoả thuận Mecca lặp lại cấu trúc đó - tự xưng là "tự chủ" nhưng thực chất là liên kết vào Mỹ, liên kết vào Trung Quốc, liên kết vào bất kỳ ai kiểm soát chuỗi cung ứng quân sự. Sự khác biệt duy nhất là đối tượng bị ảnh hưởng là hàng triệu người dân, không phải nhà đầu tư.
Trong thị trường giảm, câu hỏi quan trọng nhất không phải là "bạn có thể kiếm được bao nhiêu tiền", mà là "bạn có thể giữ được những gì". Điều đó áp dụng cho cả quốc gia lẫn nhà đầu tư. Thoả thuận này không giúp ba quốc gia giữ được thứ gì - ít nhất là không trên giấy tờ. Nhưng nếu nó buộc họ phải xây dựng một hạ tầng tài chính thực sự phi tập trung, đó sẽ là một sự thay đổi mà chúng ta sẽ thấy trong mã nguồn, chứ không phải trong thông cáo báo chí. Còn nếu không, đó chỉ là một thoả thuận trên giấy, giống như một token không có thanh khoản - nó sẽ bị quên lãng, và thị trường sẽ tiếp tục bước đi mà không ngoảnh lại.